Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Bảo Giám

Chương 321: Trà đá

Ngày cập nhật : 2025-11-30 14:19:25
- Ông chủ Đậu, khối đá của Lão Tạ rốt cuộc có thể có Phỉ thúy hay không?
Tần Phong gây ồn ào lớn đến như vậy, Đậu Kiến Quân và Triệu Phong Kiếm hiển nhiên cũng đã tới, chỉ có điều chưa đi vào trong, đứng ngoài đám đông nói chuyện
- Hỏi bằng thừa, nếu có thể thắng cược, Lão Tạ còn có thể đem ra bán sao?
Đậu Kiến Quân tức giận nhìn Triệu Phong Kiếm, xảy ra chuyện này, tất cả đều do y gây ra. Nếu không phải quen biết y đã nhiều năm, lại có quan hệ làm ăn, Đậu Kiến Quân nhất định phải dạy dỗ y một phen.
- Nếu đã chắc chắn là thua, tại sao Lão Tạ còn nhận lời?
Triệu Phong Kiếm tỏ vẻ không hiểu, y không hề biết thủ đoạn làm giả của Tạ Kim Bảo, đương nhiên cũng không biết Tạ Kim Bảo bán khối đá này đi, cũng giống như để cho Tần Phong nắm được điểm yếu của mình.
- Mẹ nó, còn không phải vì ông hay sao?
Đậu Kiến Quân quay lại trả lời Triệu Phong Kiếm, trong lòng nghĩ, nếu lần này Tạ Kim Bảo quả thực phải bồi thường hai triệu, ít nhiều y cũng phải bù đắp cho đối phương một ít, dẫu sao chuyện này cũng là do y giao phó cho Tạ Kim Bảo lo liệu
- Hừ, khoe khoang cái quái gì chứ?
Triệu Phong Kiếm cũng không phải người thuần tính, thấy Đậu Kiến Quân đối với y như vậy, lập tức nói:
- Khối đá này đã chắc chắn thua, vậy tôi cũng đặt hai triệu, xem tên tiểu tử kia trả như thế nào.
- Mẹ kiếp, ông muốn chết à?
- Nghe câu này của Triệu Phong Kiếm, Đậu Kiến Quân cuối cùng không nhịn được nữa, kéo Triệu Phong Kiếm ra khỏi đám đông, thấp giọng hung dữ nói:
- Họ Triệu này, Lão Tạ vì việc của ông mới bị bức đến mức đánh cược với Tần Phong, ông còn dám gây thêm rắc rối đừng trách tôi trở mặt.
- Lão Đậu, cậu…cậu có ý gì?
Triệu Phong Kiếm không ngờ Đậu Kiến Quân sẽ có phản ứng mạnh như vậy, nhất thời có chút lúng túng.
- Không có ý gì cả, họ Tần đó, ông đừng chọc tức hắn, ít nhất trong khu vực của tôi, đừng chọc tức hắn nữa!
Tục ngữ nói, kẻ giang hồ lòng can đảm càng ngày càng giảm, nếu là Đậu Kiến Quân lúc mới vào giang hồ, y không chừng dám giết chết Tần Phong ném xuống một khe núi nào đó rồi.
Nhưng Đậu Kiến Quân bây giờ đã là một kẻ hơn bốn mươi tuổi, y đã thấy rất nhiều giang hồ vang tiếng một thời chỉ qua một đêm đã là tù nhân, hiểu quá rõ sự tàn nhẫn của những kẻ trong quan trường
Hơn nữa, ngoài vợ cả ở nhà Đậu Kiến Quân còn nuôi mấy bà vợ bé ở các nơi, riêng con trai đã sinh ba đứa, y sao có thể chỉ vì Triệu Phong Kiếm mà đem tính mạng cả nhà ra đánh đổi?
- Tôi…tôi không đánh cược nữa còn không được sao?
Triệu Phong Kiếm bị Đậu Kiến Quân dọa, vội vàng nói.
- Tôi chỉ là muốn giúp Lão Tạ trút giận mà thôi…
- Ông lo cho cái thân ông là được rồi.
Đậu Kiến Quân bực mình xua xua tay. Trong lòng y lúc này đã quyết định cắt đứt với Triệu Phong Kiếm, nếu không với tính khí hay gây rắc rối của cậu ta, sớm muộn cũng sẽ liên lụy tới y.
- Mẹ nó, không phải là tên đồ đệ của lão già Tề Công đó sao, tại sao ngay cả Đậu lão đại cũng phải sợ thế?
Khi Đậu Kiến Quân quay lại nhìn Tần Phong đánh cược, Triệu Phong Kiếm không nhịn được dậm chân chửi thề, nỗi oán hận đối với Tần Phong không giảm mà càng dâng lên
- Các người đều đặt cửa thắng, tiểu tử tôi trong lòng thật bối rối quá.
Đếm xong số tiền trên mặt bàn, Tần Phong đứng dậy, khổ sở nói:
- Các ngươi thắng rồi, Tần Phong tôi phải trả tổng cộng hai triệu tám trăm sáu mươi ngàn. Các người nói xem, tôi nên mong cược thắng hay thua đây?
- Ông chủ Tần, nếu cậu thắng cược, chưa biết chừng có thể kiếm cả bốn năm triệu ấy chứ.
- Đúng thế, ông chủ Tần phát tài, nhớ chia cho anh em miếng canh uống nhé…
- Ông chủ Tần, giải đá nhanh lên đi, mọi người đều đang đợi xem kết quả đấy.
Tần Phong vừa dứt lời, không ít người trong đám đông bắt đầu cười đùa. Tuy Tần Phong nhìn còn trẻ nhưng hành sự lại rất có phong độ của một đại tướng. Một nhát dao cắt xuống liên quan tới việc đánh cược cả triệu mà gương mặt Tần Phong không hề có chút căng thẳng nào.
Chỉ riêng điểm này đã khiến không ít người trong đám đông phải xem trọng hơn vài phần. Phải biết rằng, nếu đổi lại là bọn họ chuẩn bị cắt khối đá, e là tất cả đều sẽ lộ rõ vẻ căng thẳng
- Được, không nói lôi thôi nữa, tôi giải đá bây giờ đây.
Tần Phong cười cười, di chuyển khối đá nặng ba lăm bốn mươi cân đi một chút, dùng khối sắt trên máy cắt đá cố định nó ở giữa, cầm máy mài từ dưới đất lên.
Nếu là cắt đá, trực tiếp dùng bánh răng hợp kim trên máy cắt đá là được, nhưng khối đá đắt tiền thế này, nhất định phải sát trước cắt sau, nếu không chắc chắn sẽ bị mắng là kẻ vô tích sự.
Tiếp đó, mở công tắc nguồn điện máy cắt đá, bánh mài lập tức quay tít, Tần Phong cũng không chút do dự, hai tay giữ chặt máy mài, gắng sức cắt lên khối đá.
Kèm theo một hồi những tiếng răng rắc và lớp bụi đá màu xám bay lên, còn có những vụn đá bắn vào Tần Phong, vỏ ngoài của khối đã nứt ra một đường.
- Dừng, dừng lại, xem chất lượng đi…
Vừa bắt đầu chà đá lại bị người ta bảo ngừng, Tần Phong lắc lắc đầu, quay lại nói:
- Vừa mới sát đến vỏ ngoài, mọi người không cần phải vội đâu.
- Tần Phong, khả năng có Phỉ thúy dưới vỏ ngoài là lớn nhất hả?
Lê Vĩnh Càn còn sốt ruột hơn cả Tần Phong, đi lên phía trước kéo hắn ra, mở vòi nước bên cạnh, cầm ống nước dưới đất lên xối rửa khối đá đang bám đầy bụi.
Xối rửa một lúc, Lê Vĩnh Càn cũng không thấy có gì ở chỗ sát đó, hậm hực dừng lại, lùi về sau một bước, nói:
- Chưa thấy, lớp vỏ ngoài có khi hơi dầy một chút chăng?
- Lão Lê, nóng ruột không ăn được đậu phụ nóng đâu, bây giờ vẫn chưa có gì hả?
Tần Phong cầm máy mài bước lên trước tiếp tục mài, hơn hai phút sau, hắn tự dừng lại, lần này là vì bánh mài đã bị mài bóng lên.
Trong lúc Tần Phong đang thay bánh mài, lại có vài người đi lên giúp Tần Phong xối rửa khối đá miễn phí, chỉ có điều khối đá đã nứt ra một chỗ giống như miệng trẻ sơ sinh mà vẫn không có dấu vết nào của sự xuất hiện Phỉ thúy.
Dùng bánh chà đá, so với cắt đá tốc độ chậm hơn rất nhiều, Tần Phong thay liên tiếp bẩy tám bánh mài cũng chỉ sát vào được độ sâu rộng hai ngón tay, cho đến lúc này vẫn chưa xuất hiện Phỉ thúy.
Cảnh tượng này khiến đám đông xung quanh trong lòng thấp thỏm không yên, theo lẽ thường, phía dưới đường vân trăn và lớp vỏ ngoài là dễ có phí thủy nhất.
Nhưng lúc này đã sát vào đến hai ngón tay rồi mà trước mắt mọi người chỉ là một chút hạt thạch anh. Tuy thạch anh là khoáng vật đi kèm với Phỉ thúy nhưng không ai dám chắc bên trong có Phỉ thúy.
- Thắng, thắng…
Theo sự mài sâu vào bên trong khối đá của Tần Phong, đám người xung quanh cũng bắt đầu mất bình tĩnh, dù sao họ đã tham gia cá cược rồi, nếu mặt này không có Phỉ thúy, số tiền trên mặt bàn đều về tay Tần Phong cả.
Tất nhiên cũng có bốn năm người đặt cửa thiểu số, chỉ có điều họ không dám lớn tiếng hô cược thua, chỉ có thể thầm hy vọng Tần Phong sát không ra Phỉ thúy
- Được rồi, tiểu Tần, tôi thấy cậu nên nghỉ một chút đã
Khi Tần Phong bắt đầu thay đến bánh mài thứ mười, Lục thúc bên cạnh đã thấy chướng mắt, trước đó y cho qua. Tần Phong cắt đá tất cả đều là miễn phí, tiền bánh đều do ủy ban thôn chi ra.
- Được, Khải Tử, cậu lên đi…
Khống chế máy mài liên tục mài trên khối đá là một việc rất tốn sức, làm liên tục gần một tiếng đồng hồ Tần Phong cũng có chút đuối sức, liền gật gật đầu, nói:
- Khải Tử, tìm tiếp theo chỗ tôi đã mài, chẳng lẽ vận may anh em ta lại kém đến như vậy, khối đá thứ chín lại thua nữa sao?
- A, tại sao lại quên mất buổi sáng anh ta đã cược thua tám khối đá rồi chứ?
Tần Phong vừa nói ra lời này, trong đám đông liền có người vỗ đầu nhớ lại chuyện buổi sáng
- Sao? Buổi sáng anh ta đã cược thua tám khối đá?
Người hỏi câu này là người trung niên buổi chiều mới tới, không biết việc Tần Phong liên tiếp cược thua tám khối đá
- Hỏng rồi, nếu biết sớm như vậy, tôi đã cược anh ta thua rồi.
Đợi sau khi chiến tích buổi sáng của Tần Phong truyền đi trong đám dông, những người tham dự cá cược lập tức đấm ngực rền rĩ.
Đánh cược thắng thua với đá Phỉ thúy thô kỳ thực không khác với đánh bạc bao nhiêu, đều là cái khí và vận may, trong sòng bạc nếu có người thắng liên tiếp, ngay lập tức sẽ có người đặt cược theo.
Đánh cược với đá cũng vậy, những người thường xuyên thắng cược, không thiếu người nương theo, giống như vị vua Phỉ thúy ở Vân Nam, mỗi lần tham dự đấu giá ngọc công khai ở Myanma, mỗi khi xem một khối đá đều được một số người lưu ý ghi nhớ trong lòng
Giống như lần đấu giá ngọc công khai năm trước, vua Phỉ thúy chọn được năm khối đá để đấu giá, nhưng giá thầu bỏ thấp, khi mở ra ông ta một khối đá cũng không trúng, đều là bị người khác để giá cao chặn mất. Vua Phỉ thúy tính tình độ lượng, liền tự đùa mình là kẻ làm thuê cho người khác.
Còn như Tần Phong liên tiếp thua cược, vốn sẽ không nhận được sự chú ý của mọi người, chỉ có điều cuộc đánh cược của Tần Phong và Tạ Kim Bảo khiến cho người xung quanh quên mất chuyện Tần Phong cược thua, nếu không sẽ không có ai đặt cửa y thắng cược.
“Tiền của anh em lại dễ kiếm như vậy sao”
Nghe thấy mọi người tranh luận, Tần Phong cười nhạt trong bụng, ngay cả tiền mua khối đá này hắn cũng khiến Tạ Kim Bảo phải nôn ra đến đồng xu cuối cùng, những kẻ xem náo nhiệt này rõ ràng còn muốn lấy tiền của mình, Tần Phong chỉ lấy tiền mặt, không lấy chi phiếu, đã là dễ dãi cho bọn họ rồi
Nhưng đánh cược với đá thua mà còn kiếm được tiền như Tần Phong e là lần đầu tiên trong lịch sử cược đá. Ngoài Tạ Kim Bảo vài người bọn họ ra, không ai nghĩ đến, trước khi cắt đá, Tần Phong đã biết kết quả rồi.
- Ôi, chàng trai, cậu đợi một chút
Lục thúc lại không quan tâm khối đá này là thắng hay thua, ông kéo Chu Khải lúc ấy vừa thay xong bánh mài đang chuẩn bị chà đá, nói với Tần Phong:
- Tiểu Tần, sát thế đã đủ sâu rồi, sát vào trong nữa máy mài không thể vào được, tôi thấy…hay là cắt đá đi?
Ở đây người người chơi đánh cược, lề lối bên trong thế nào Lục thúc cũng nắm rõ, những lời này phù hợp với quy củ, người xung quanh nghe thấy đều liên tục gật đầu.
- Lão già này, không phải kẻ nhỏ mọn tầm thường đâu.
Tần Phong không nói gì một lúc, gật đầu nói:
- Được, vậy thì cắt một dao, Khải tử, cậu đánh dấu một đường lên vỏ ngoài, cắt một dao theo độ sâu vừa sát vào, chú ý khống chế lực nhé…
Tuy biết mặt này của khối đá không có Phỉ thúy, nhưng dù sao cũng là khối đá có giá trị hai triệu, Tần Phong cũng không thể làm tùy tiện quá, mới dặn dò Chu Khải vẽ đường cắt đá.
, tổng số người trong đám đông hôm nay cũng chỉ có bấy nhiêu, gần như người nào cũng tham gia cá cược cả.
Chỉ có điều tác dụng làm gương của hơn hai triệu của Tạ Kim Bảo khiến đại bộ phần đều cược khối đá có Phỉ thúy, chỉ có ba đến năm mươi ngàn là đặt cược cửa còn lại với tỉ lệ một ăn một
Tần Phong cầm tập giấy viết thư của Lục thúc, lần lượt viết giấy chứng, người đặt cược quả thực rất nhiều, một lúc nữa sẽ mang những tờ giấy chứng này đến đổi tiền thắng thua.

Bình Luận

0 Thảo luận