- Tần Phong, để tôi làm thật à? Vận may của tôi hôm nay không tốt lắm đâu!
Nghe Tần Phong nói xong, tay Chu Khải có chút run rẩy, tám khối đá trước đa số đều do anh ta cắt, nhưng không khối nào có Phỉ thúy, niềm tin của Chu Khải với bản thân đã có chút giảm sút
- Trong khối đá này có Phỉ thúy hay không đều do ông trời định trước rồi…
Tần Phong thoáng nhìn Chu Khải, cười nói:
- Chẳng lẽ, vận may của cậu tốt thì khối đá này có thể bỗng nhiên có Phỉ thúy hay sao? Cứ yên tâm mạnh dạn cắt đi, cho dù cắt không ra, không phải vẫn có ông chủ Tạ sao?
- Tạ Kim Bảo ở bên cạnh nghe thấy lời Tần Phong, nỗi cay đắng dâng lên trong lòng, y trước đây muốn mưu tính Tần Phong, nhưng trái lại việc chưa thành đã bị Tần Phong chơi lại.
Hơn nữa, tính toán ra, Tạ Kim Bảo còn lỗ bốn năm trăm ngàn, bởi vì cho dù chính hắn giải đá, cũng lấy được từ khối đá này chỗ Phỉ thúy đáng giá bốn năm trăm ngàn.
- Hay là thôi đi, tôi sợ tới mức sinh bệnh tim rồi…
Chu Khải nghĩ ngợi một chút, vẫn lắc đầu nói:
- Tần Phong, khối đá này cậu tự mình cắt đi, tôi nếu như lại cắt thua, hôm nay khỏi ngủ nữa.
Cược thua khối đá vài nghìn tệ, Chu Khải và Tần Phong đều không để ý lắm, nhưng khối đá này bỏ ra hai triệu tệ mua về, cho dù Tần Phong có đang cá cược với Tạ Kim Bảo, Chu Khải cũng không có can đảm cắt đá.
- Được, vậy tôi tự mình cắt vậy.
Tần Phong lắc lắc đôi tay có chút tê dại, cầm cây bút bi trên bàn lên, mắt ngắm chỗ đã sát được trên khối đá, tay phải nhanh chóng vẽ một đường vòng cung lên khối đá
“Mẹ nó, đây đúng là “giả heo để ăn thịt hổ” đây mà.”
Nhìn động tác thành thục của Tần Phong, Tạ Kim Bảo trong lòng chỉ muốn chửi ầm lên, Tần Phong nếu sớm thể hiện những động tác thành thục thế này, Tạ Kim Bảo chắc chắn sẽ thận trọng hơn
- Các vị, tôi sắp giải đá đây, thắng thua chính là ở miếng vỡ này…
Vẻ mặt mọi người xung quanh đều căng thẳng, còn Tần Phong lại rất ung dung, sau khi nói đùa với mọi người một câu, lập tức nhấn nút công tắc của máy cắt đá, bánh răng hợp kim sắc bén tức khắc xoay tròn.
Tần Phong cũng không chần chừ, tay phải đỡ trên cán máy cắt đá dùng sức ấn xuống, bánh răng hợp kim xoay tít, phát ra những âm thanh đinh tai, cắt vào trong khối đá
Lúc này là đầu giờ chiều, ánh mặt trời trên đầu chiếu lên bánh răng, phản chiếu những tia sáng lấp loáng khiến có người không mở mắt ra được, chỉ nghe thấy tiếng răng rắc của bánh răng cắt vào khối đá.
Tiếng động của việc cắt đá nhiều hơn hẳn lúc chà đá, sau khi bánh răng chạm vào khối đá, bụi đá bay tung lên khắp nơi, gần trong gang tấc như Tần Phong, trên đầu trên mặt đều phủ kín một tầng bột bụi
Loại bánh răng này bán kính có đếm măm mươi centimet, cắt khối đá này vẫn rất nhẹ nhàng
Hơn một phút sau, chỉ nghe thấy một tiếng “đoạch”, là một khối đá nặng khoảng hơn mười cân rơi xuống đất, ngay sau đó là tiếng bánh răng chạy không truyền đến tai mọi người
- Nhanh, nhanh lên nhìn xem có Phỉ thúy không?
- Lão Tống, đừng chắn tôi, có Phỉ thúy không?
- Nhìn không rõ, toàn là bụi thôi, ai lấy vòi nước tới đây đi!
Tần Phong vẫn chưa tắt máy cắt đá, đợi những người bên cạnh ùa lên vây xung quanh máy cắt đá. Có vài người nóng ruột thậm chí không để ý đến việc lấy nước xối rửa khối đá liền đưa tay về chỗ mặt cắt.
- Vẫn chưa ra, nhát này hỏng rồi
Sau khi có người dùng vòi nước xối rửa sạch sẽ, người ở phía trong thở dài một tiếng, nhưng không phải tiếc thay cho Tần Phong mà là tiếc cho tiền đặt cược của mình lúc nãy.
Người có mặt ở đó cho dù là thương nhân kinh doanh đá thô hay khách đánh cược, đều giàu kinh nghiệm với việc đánh cược đá Phỉ thúy, giá trị của khối đá này nếu giảm mạnh, nghiêm túc mà nói, có thể coi là đã thua cược rồi.
- Mới chỉ cắt được một phần tư khối đá, vẫn chưa coi là thua.
Người vừa nói đã đặt cược sáu mươi ngàn tệ, cũng khó cho anh ta vì mang theo nhiều tiền mặt như vậy, lúc này lại có chút không cam lòng, hét lên:
- Cắt lại đi, bây giờ vẫn chưa phân thắng thua…
- Đúng, lão Tống nói không sai, cắt thêm một dao nữa mới có thể nhìn ra.
- Đúng vậy, khối đá lớn như vậy phải đến ba lăm bốn mươi cân, một nhát dao không thể tính là thua được
Theo tâm lý chung, thường thì vẫn mong nhìn thấy người khác thua cược, đồng lòng muốn thấy thắng cược như hôm nay tuyệt đối là lần đầu tiên trong lịch sử đánh cược với đá thô.
“Đúng là một bọn không thấy quan tài không nhỏ lệ”
Tần Phong cười nhạt trong lòng, nhưng ngoài miệng đáp lời:
- Được, vậy thì lại cắt một đao, tục ngữ nói quá tam ba bận, tôi cũng không tin nữa, hôm nay có thể liên tiếp cược thua chín khối đá hay không?
Chờ mọi người tránh ra rồi, Tần Phong lại bật công tắc máy cắt đá, lần này hắn cũng không vẽ đường nữa, lấy bánh răng nhắm ngay vị trí gần giữa khối đã dùng sức ấn đi xuống.
Tốc độ cắt đá của Tần Phong lần này càng nhanh hơn, chưa đến một phút, lại một khối đá nặng hơn 10 cân rơi ra dưới bánh răng, ngay lập tức bị những người xung quanh giành lấy trong tay
- Vẫn…vẫn chưa thấy Phỉ thúy!
Người đầu tiên cầm được khối đá, vẻ mặt lộ vẻ thất vọng, đến lúc này, cơ bản ai cũng có thể nhìn ra, Tần Phong đã cược thua khối đá này.
Sau khi mặt cắt trơn bóng được xối rửa sạch sẽ, ngay cả Tần Phong cũng thở dài, khối đá này nếu không phải do chỗ nứt đó kìm hãm sự phát triển của Phỉ thúy, hẳn sẽ trở thành một khối ngọc đắt giá.
- Thế nào, các vị, còn muốn cắt nữa không? Tần Phong ngẩng đầu, nhìn những người bên cạnh, vẻ mặt không buồn không vui, người khác cũng không nhìn ra rốt cuộc hắn vui mừng hay thất vọng
- Không cần cắt nữa, Tần lão đệ, tình nguyện đánh cược cam lòng chịu thua, lão Tạ tôi không còn gì để nói nữa.
Tạ Kim Bảo đứng lên từ trong đám đông, trong tay cầm sổ tài khoản hai triệu tệ, nói:
- Lão Tạ tôi không phải là người thua cuộc thì quỵt tiền, đây là hai triệu tệ, ông chủ Tần hãy cầm lấy…
- Được, ông chủ Tạ là người giữ chữ tín…
- Đúng vậy, không cần cắt nữa, ông chủ Tần, tôi cũng nguyện chịu thua…
Thấy Tạ Kim Bảo rút ra hai triệu tệ, những người thua gần mười ngàn cũng đành tự nhận xui xẻo, có điều trong cuộc đánh cược với đá, chút tiền này với họ vẫn chưa là gì cả.
- Đa tạ, đa tạ các vị ủng hộ
Tần Phong tươi cười quay đầu lại nói:
- Khải Tử, nhận cẩn thận số tiền đó, đúng rồi, vừa nãy có mấy người đặt cửa thua, cậu mang tiền trả cho họ.
- Được, tôi đi lo liệu đây.
Mặc dù đánh cược thua, nhưng vẻ mặt Chu Khải tràn đầy niềm vui, bởi vì số tiền bỏ ra mua đá lại được Tần Phong kiếm lại, chưa kể số tiền kiếm được từ việc tổ chức cá cược, Tần Phong chẳng khác nào không bỏ ra một xu mà còn được không khối đá đã cắt.
- Ông chủ Tần, khối đá này của ông có bán không? Một trăm ngàn tệ tôi mua.
Vừa dặn dò Chu Khải xong, có tiếng nói truyền tới tai Tần Phong
- Ông là?
Tần Phong quay mặt lại, người đang nói chính là người trung niên mặc âu phục đi giày da, nhìn qua ước chừng bốn mươi tuổi, da dẻ trắng trẻo, nếu không có nếp nhăn nơi khóe mắt, Tần Phong quả thực không thể đoán ra tuổi của ông ta.
Người này dùng giọng phổ thông trọ trẹ, nói:
- Tôi là Ngụy Đạt Hoành của công ty đá quý Hằng Vũ Hồng Kông, không biết khối đá này ông chủ Tần có bán hay không?
- Ông chủ Ngụy, thật ngại quá, khối đá này tôi giữ lại dùng.
Tần Phong lắc lắc đầu, người này không cần biết làm ngành nghề gì, cũng đều là muốn hưởng lợi từ người khác, Ngụy Đạt Hoành vừa mới thua cược, liền muốn bỏ ra một trăm ngàn để mua khối đá có giá bốn trăm ngàn, ông ta coi mình là đứa con nít chưa biết mùi đời hay sao.
- Ôi, ông chủ Tần, cậu nghĩ lại một chút đi…
Ngụy Đạt Hoành chưa từ bỏ ý định, nói:
- Đừng nhìn phía này có phỉ thủy rồi, nếu nếu đi sâu vào bên trong tí, nói không chừng ngay cả mười vạn cũng không được đâu.
Ngụy Đạt Hoành vốn kinh doanh tiệm vàng ở Hồng Kông, năm năm trước sau khi tiếp xúc với Phỉ thúy, liền chuyển ngành làm kinh doanh Phỉ thúy, vài năm gần đây phát triển rất tốt, trong ngành kinh doanh ngọc thạch ở Hồng Kông, có thể giữ vị trí số một
Nhưng cùng với sự công nhận ngày càng nhiều của những bình dân đối với đồ trang sức Phỉ thúy, một số ông chủ lớn ngành đá quý truyền thống ở Hồng Kông cũng chú ý đến thị trường này, cử người đến Miến Điện mua đá thô. Điều này cũng dẫn đến việc giá cả đá thô Phỉ thúy ở Hồng Kông tăng đều.
Kể từ đó, cuộc sống của Ngụy Đạt Hoành cũng có chút khó khăn. So về khả năng kinh tế, y cơ bản không phải là đối thủ của những đại gia đá quý đó, không còn cách nào khác, Ngụy Đạt Hoành nhiều nhất chỉ có thể tham gia một số giao dịch đá thô, mua nguyên liệu từ tay những khách đánh cược
- Một trăm ngàn cũng không đáng?
Tần Phong có chút buồn cười nhìn Ngụy Đạt Hoành, nói:
- Hay là thế này, ông chủ Ngụy, tôi lấy Phỉ thúy trong khối đá này ra, nếu không đáng một trăm ngàn, tôi sẽ tặng không cho ông, nếu giá trị cao hơn một trăm ngàn, ông sẽ thua tôi một trăm ngàn, thế nào?
Đối với gian thương, xưa nay Tần Phong không bao giờ nói thêm, đương nhiên, Tần Phong luôn tự cho mình là công dân tốt tuân thủ pháp luật, là thương nhân tốt thành thực giữ chữ tín
- Ông chủ Tần thật biết nói đùa, nếu cậu đã không muốn bán, thì…thì thôi vây.
Ngụy Đạt Hoành bị lời nói của Tần Phong làm cho đỏ mặt, y hiểu mình đã nhìn nhầm người, người thanh niên này e là đã sớm nhìn ra giá trị của khối đá rồi.
- Tần Phong, chỗ đã còn lại này, còn có thể có bao nhiêu Phỉ thúy?
Ngoại trừ những người đánh cược, trong đám đông này người thực tâm mong Tần Phong thắng cược e là chỉ có một mình Lê Vĩnh Càn, bởi vì xưởng gia công của anh ta còn đang phải nằm chờ sung rụng
- Lão Lê, không cần lo lắng, sau này anh sẽ bận rộn đấy.
Tần Phong nghe nói liền cười, nói:
- Khối đá này e là không có được bao nhiêu Phỉ thúy đâu, có điều nguyên liệu cho mấy chiếc vòng tay vẫn có thể có, đủ cho anh làm một thời gian.
Tần Phong vừa nói chuyện, vừa bắt đầu giải đá, có điều lần này hắn thận trọng hơn nhiều, sau khi dùng đèn pin xác định độ dày của Phỉ thúy ở mặt cắt, cẩn thận vẽ một đường lên vỏ ngoài của nửa khối đá còn lại
- Thật đúng là không thấy thỏ không thả chim ưng…
Nhìn thấy động tác này của Tần Phong, Tạ Kim Bảo trong lòng vốn có chút lo lắng bây giờ cũng hoàn toàn yên tâm, bởi vì đường Tần Phong vừa vẽ, vừa khéo tránh khỏi vị trí đường vân trăn
Nói cách khác, chỉ cần nhát dao này của Tần Phong cắt xuống, những đường vân trăn giả tạo đó sẽ rơi xuống cùng khối đá bỏ đi, sẽ không còn ai chú ý đến nữa.
Tạ Kim Bảo cũng đoán ra Tần Phong vừa rồi không làm như vậy e là vì mình vẫn chưa giao cho hắn hai triệu tệ?
Chỉ có điều tác dụng làm gương của hơn hai triệu của Tạ Kim Bảo khiến đại bộ phần đều cược khối đá có Phỉ thúy, chỉ có ba đến năm mươi ngàn là đặt cược cửa còn lại với tỉ lệ một ăn một
Tần Phong cầm tập giấy viết thư của Lục thúc, lần lượt viết giấy chứng, người đặt cược quả thực rất nhiều, một lúc nữa sẽ mang những tờ giấy chứng này đến đổi tiền thắng thua.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận