- Tần Phong, hay là khối đá này để tôi cắt cho?
Trong mỗi cuộc đánh cược, giải đá là bước dễ nhìn thấy khả năng nhất, giá trị của một khối đá đều thể hiện ở bước này. Trong các đồ trang sức Phỉ thúy, có chất lượng cao nhất là vòng tay, kế đến là vật trang sức và mặt.
Cắt sai một nhát dao, có thể khiến một khối nguyên liệu chế tác vòng tay bị phân chia, giá cả trang sức được chế tạo ra cũng có thể khác nhau hoàn toàn.
Là bậc thầy dũa ngọc kỹ thuật tinh xảo như Lê Vĩnh Càn, những khối ngọc qua tay mười mấy năm nay có đến ngàn vạn. Anh ta biết nên làm thế nào để tận dụng tối đa Phỉ thúy trong một khối đá để khai phá giá trị lớn nhất của nó.
Tần Phong nghe nói vậy thoáng nhìn Tạ Kim Bảo, lắc đầu nói:
- Tôi cắt đúng nhát dao này, rồi đến lượt anh.
Đã cầm tiền của Tạ Kim Bảo rồi, Tần Phong đương nhiên sẽ không làm bại lộ việc làm giả của y, nếu giao cho Lê Vĩnh Càn, anh ta nhất định sẽ chà đá từ đường vân trăn xuống, chỗ nứt đó thế nào cũng sẽ lộ ra.
Nghe thấy lời này của Tần Phong, Tạ Kim Bảo liền thở phào, nỗi oán hận trong lòng với Tần Phong cũng giảm đi vài phần
Động tác của Tần Phong rất nhanh nhẹn, sau khi đánh dấu xong, cắt thẳng một dao men theo vị trí đường vân trăn, hướng ra khe hở có Phỉ thúy. Sau một hồi tiếng cắt đinh tai nhức óc, khối đá ban đầu nặng ba lăm bốn mươi cân chỉ còn lại hai ba cân
- Thua rồi, khối đá này chỉ có Phỉ thúy ở chỗ cắt ban đầu thôi…
- Đúng vậy, đây chính là khối đá thứ chín Tần Phong đã cược thua
- Thua cái con khỉ, không thấy trận cược vừa rồi giữa ông chủ Tần và Tạ Kim Bảo sao? Hai triệu tệ một xu không phải trả còn được không khối đá nữa.
- Đúng vậy, chúng ta không phải vừa thua tiền hay sao? Tôi thấy, người thắng hôm nay chỉ có ông chủ Tần thôi
Sau khi dùng nước xối rửa khối đá, trong đám đông nổi lên tiếng tranh luận, có người nói Tần Phong cược thua, cũng có người nói Tần Phong được không khối đá, người nào nói cũng có lý
Nói về mặt đánh cược đá, Tần Phong bỏ ra hai triệu tệ mua khối đá, bây giờ chỉ cắt ra chỗ Phỉ thúy có giá trị mấy trăm ngàn, quả thật là đã thua.
Nhưng trận cá cược vừa rồi, lại khiến cái bát của Tần Phong tràn đầy, không những thu lại được hai triệu tệ mà còn thắng hơn bốn trăm ngàn tiền đặt cược, huống hồ trước mắt, lượng Phỉ thúy trong khối đá cũng có thể đáng giá mấy trăm ngàn.
- Lão Lê, anh làm đi
Cắt xong một dao, Tần Phong dừng tay, khối đá trên máy cắt đá bây giờ chỉ còn dày hơn hai ngón tay một chút, dùng đèn pin chiếu vào một bên từ mặt bên kia cũng có thể nhìn thấy ánh sáng
Nhưng, chỗ Phỉ thúy này vẫn còn những vết mờ và tạp chất, lúc lấy ra phải loại bỏ tất cả đi. Đến khi gia công thêm, còn phải lặp lại trình tự này một lần nữa
Công việc tỉ mỉ này, vừa khéo giao cho Lê Vĩnh Càn, Tần Phong còn có thể kiểm tra tay nghề của anh ta nữa. Nên biết rằng, xử lý những chỗ tinh tế thế này dễ nhìn ra năng lực của một người nhất.
- Được, còn lại để tôi làm cho.
Lê Vĩnh Càn gật đầu, cầm lấy máy mài, thành thục bắt tay vào việc. Chỗ Phỉ thúy này cuối cùng cũng sẽ giao cho anh ta gia công, chỉ cần vừa nhìn qua, nguyên liệu gì thích hợp chế tác thành đồ trang sức gì thì Lê Vĩnh Càn trong lòng đã tính trước được rồi.
"Tay nghề quả nhiên không tồi."
Tần Phong xem động tác của Lê Vĩnh Càn một lúc, thầm gật gù. Phỉ thúy giao cho anh ta gọt dũa coi như là đúng người đúng việc, giá cả xem ra còn có thể cao hơn một chút
- Tần Phong, cậu lần này cũng có chút mạo hiểm đấy.
Khối đá này tình hình chung đã được định đoạt, người xem xung quanh đa số cũng đã tản đi, Hoàng Bính Dư trong lòng còn sợ hãi nhìn về phía Tần Phong nói:
- Suýt chút nữa cậu phải bù thêm hơn triệu tệ rồi, Tần Phong, lần sau không nên cược lớn như vậy nữa”
Thành thật mà nói, Hoàng Bính Dư rất lấy làm tò mò tại sao Tạ Kim Bảo lại phải cá cược với Tần Phong. Y cũng có thể nhìn ra Tạ Kim Bảo có vẻ không tình nguyện lắm, chỉ có điều Hoàng Bính Dư nghĩ nát óc cũng không hiểu nổi mấu chốt bên trong.
- Bù thêm?
Tần Phong cười, nói:
- Chỉ là giải một khối đá thôi mà, cho dù không có vụ cá cược đó, phần nguyên liệu còn lại cũng có thể kiếm lại được hai triệu tệ đó…
- Phỉ thúy đâu có dễ có như vậy
Hoàng Bính Dư không đồng ý với lời của Tần Phong. Anh ta đã tiếp xúc với việc đánh cược với đá Phỉ thúy thô bảy tám năm rồi, tuy thấy không ít lần thắng cược, nhưng phần nhiều vẫn là những lần thua khuynh gia bại sản.
- Hoàng đại ca, hay là chúng ta cũng đánh cược đi?
Tần Phong nghe nói cười hì hì nói:
- Tôi cược trong khối đá này có Phỉ thúy, hơn nữa chất lượng không tồi, nếu như tôi thắng, anh phải đồng ý với tôi một chuyện, ngược lại, nếu như tôi thua, tôi cũng sẽ đồng ý với anh một chuyện, thế nào?
- Cái khối nhỏ này á?
Hoàng Bính Dư nhìn theo ngón tay chỉ của Tần Phong, không khỏi sửng sốt, nói:
- Khối đá này có phải là đá có Phỉ thúy hay không còn không chắc, cậu cược nó có thể có Phỉ thúy?
Khối đá Tần Phong chỉ chính là khối đá nhỏ kèm theo khối đá đã cắt, hình vuông nặng gần 100 cân.
Chỉ có điều vẻ ngoài của khối đá này quả thực hơi kém, cả khối một màu nham thạch mờ tối, đặc biệt hình dáng vuông chằn chặn, hơi giống cái đôn bình thường đặt trong sân nhà ở nông thôn
Hoàng Bính Dư đứng trước xe đẩy tay, nghiêm túc xem xét trên dưới, cầm đèn pin chiếu lên từng phân trên khối đá, cố tìm ra một chút đặc trưng của khối đá có Phỉ thúy
Nhưng mấy phút sau, Hoàng Bính Dư từ bỏ cố gắng, anh ta thực sự không nhìn ra khối đá này có chỗ nào giống với một khối đá có Phỉ thúy. Hoàng Bính Dư nhất thời có chút dao động
Cái khác không nói, chỉ dựa vào thân phận đệ tử Tần Công của Tần Phong, có thể khiến hắn đồng ý với mình một chuyện, đối với Hoàng Bính Dư mà nói có rất nhiều cái lợi
Vả lại sau này Hoàng Bính Dư cũng muốn kinh doanh Phỉ thúy, nếu có thể hình thành quan hệ hợp tác cung cấp hàng hóa ổn định lâu dài với Tần Phong, coi như đã đứng được trong ngành Phỉ thúy rồi
Nhìn khối đá này, Hoàng Bính Dư cảm thấy mình không thể nào thua được, liền quay lại nhìn Tần Phong, nói:
- Tần Phong, tôi cược, nhưng nếu thua, cậu cũng không được hối hận đâu đấy.
- Anh không đổi ý là được rồi
Tần Phong cười hì hì, giơ bàn tay phải lên, nói:
- Quân tử một lời nói ra tứ mã nan truy, chúng ta cũng không cần lập chứng từ hóa đơn gì cả, giao ước bằng miệng là được rồi.
- Được!
Hoàng Bính Dư cũng đưa tay phải ra vỗ vào tay Tần Phong một cái, hỏi:
- Khối đá này khi nào bắt đầu giải?
- Ngay bây giờ.
Tần Phong thoáng nhìn Lê Vĩnh Càn, Phỉ thúy trong khối đá này đã bị anh ta lấy ra gần hết rồi, ngay sau đó liền gọi Chu Khải, để anh ta bê giúp mình khối đá lên máy cắt.
Khối đá này Tạ Kim Bảo ban đầu phát giá hai trăm ngàn, theo mức một ngàn tệngàn tệ nửa cân, trọng lượng khối đá này gần 100 cân, trọng lượng không hề nhẹ
- Ông chủ Tần, ông còn muốn giải đá nữa à?
Thấy Tần Phong lại nhấc một khối đá lên máy cắt, mấy người vẫn đang xem Lê Vĩnh Càn lấy phí thúy ra liền vây ngay lại, buổi giao dịch hôm nay tới thật không uổng công, nội việc giải đá cũng đã được xem vài lần
- Đúng, các vị, còn muốn cá cược nữa không?
Tần Phong cười tít mắt nhìn mấy người đó, nói:
- Tôi tiếp tục làm nhà cái, cược khối đá này có thể có Phỉ thúy, đặt cửa thắng một ăn một, đặt cửa thua, một ăn hai, mọi người có hứng thú hay không?
Lời nói của Tần Phong khiến đám đông im lặng một lúc, chàng trai này nếm được cái ngon ngọt của trận cá cược, bây giờ lại bắt đầu rồi
Nhưng sau khi đánh giá khối đá này, trong lòng lại hơi dao động, bởi vì giống như Hoàng Bính Dư đã nhìn, vẻ ngoài của khối đá này thực sự là có hơi kém quá
- Tần Phong, trả bàn cho lão già này.
Đang lúc có người chuẩn bị đặt cược, Chú Lục đột nhiên lên tiếng:
- Đám tiểu tử thối các người, thỉnh thoảng cá cược một trận rồi thì thôi, lại muốn đưa cảnh sát đến hả?
Đánh cược với đá thô Phỉ thúy có thể xem như một hoạt động giao dịch mua bán, dùng kinh nghiệm và con mắt để phán đoán một khối đá có thể có ngọc hay không, từ đó đoán định giá cả khối đá, tuy có tính chất đánh bạc, nhưng lại là giao dịch tiền hàng, không thể coi là đánh bạc
Nhưng cá cược mà Tần Phong nói lại là một hoạt động phạm pháp, vừa rồi Chú Lục mắt nhắm mắt mở giả như không thấy, nhưng thấy Tần Phong lại muốn bắt đầu cuộc cá cược thì không nhịn được nữa.
- Không cược, không cược, Chú Lục, nghe lời chú.
Nhìn thấy lão già nổi giận, Tần Phong cười mấy tiếng, xua xua tay nói:
- Chú Lục, tôi đùa thôi, sao lại coi là thật vậy?
- Nói bậy, cậu còn dám cá cược nữa tôi lập tức tống cậu ra ngoài.
Chú Lục sai mấy người thanh niên trong thôn kê cái bàn về lại chỗ cũ.
- Tần Phong, tổng cộng cắt được hai cân nguyên liệu.
Tần Phong bận việc bên này, bên kia Lê Vĩnh Càn cũng vừa xong việc, tiến đến nói vào tai Tần Phong:
- Tận cùng bên trong lấy được loại Phỉ thúy loại băng cao cấp, còn xanh tuyền nữa, có thể mài ra khoảng mười mặt nhẫn, phía ngoài có thể làm được bốn năm cái vòng tay. Thực ra cho dù là mua hai triệu tệ chúng ta cũng không lỗ đâu.
- Ồ, vậy không phải có thể làm ra đồ vật hai ba triệu tệ hay sao?
Tần Phong nghe vậy sửng sốt, hiện nay bên ngoài thịnh hành nhất là mặt nhẫn Phỉ thúy, đặc biệt là loại mặt nhẫn xanh nhiều và trong, được giới nhà giàu mới nổi và cường hào ưa chuộng nhất. Một cái mặt nhẫn bán giá hơn một trăm ngàn không thành vấn đề
- Đúng vậy, nguyên liệu bên trong đều có thể dùng được, nguyên liệu vụn cũng có thể mài thành tua tòn ten cho hoa tai
Lê Vĩnh Càn làm gia công ngọc thạch, chỉ cần không phải là phế liệu, anh ta đều có thể tận dụng, đừng nhìn nguyên liệu chỉ có hai cân, sau khi mài thành đồ trang sức, giá cả ít nhất cũng vào khoảng hơn hai triệu tệ
- Được, lão Lê, việc gia công nhờ anh cả đấy.
Tần Phong gật gật đầu, nhưng ánh mắt lại hướng về khối đá Đạt Mộc Khảm Lão khanh của Myanma trên máy cắt.
Khối đá vừa cắt đã bị đánh giá thấp đó đã đem lại cho hắn một niềm vui bất ngờ, Tần Phong cũng muốn biết khối đá tràn ngập các loại màu sắc kia bên trong rốt cuộc sẽ cho ra loại Phỉ thúy như thế nào?
Trang sức có giá trị hai ba triệu tệ, cũng chỉ có thể chống đỡ được vài ngày, trong tay Tần Phong bây giờ vẫn thiếu nguồn hàng lớn, hắn rất mong khối đá này có thể đem lại niềm vui bất ngờ lớn hơn nữa.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận