Thấy Tần Phong và Lê Vĩnh Càn nói chuyện xong, Hoàng Bính Dư liền xen vào nói:
- Theo tôi thấy, cắt thẳng luôn một dao, chặn ngang một dao, có hay không có Phỉ thúy là biết ngay…
Khối đá này nặng hơn một trăm cân, ước chừng nặng gấp ba lần khối đá đã cắt vừa rồi
Nếu sát từng chút một, sợ là phải mất cả buổi chiều, cho nên Hoàng Bính Dư vốn không đánh giá cao khối đá này mới nói ra những lời như vậy
- Đúng, tiểu Hoàng nói đúng, một dao cắt ra là được
Chú Lục vừa sai kê bàn vào cũng chêm vào nói:
- Tiểu tử cậu hôm nay cũng đại phát rồi, cắt nhiều đá thế, tất cả mới trả có năm mươi đồng, đủ trả cả tiền bánh mài của tôi rồi.
- Chú Lục, sao chú không nói vụ giao dịch vừa rồi của tôi chú cũng kiếm được hai mươi ngàn?
Đối với lão già keo kiệt này Tần Phong thực sự không còn lời nào để nói. Một cái bánh mài giá cùng lắm chỉ hơn một dồng, tính đến giờ, hắn cũng chỉ dùng không đến hai mươi cái, nhìn bộ dạng của Chú Lục, cứ như hắn đã dùng cả gia sản nhà ông ta vậy.
- Đó là hai chuyện khác nhau
Chú Lục nói ngang
- Tiểu Tần, nếu cậu lại muốn chà đá, thì tự bỏ tiền bánh mài nhé.
- Được, tôi tự bỏ tiền ra được chưa?
Tần Phong cười khổ sở lắc lắc đầu, lấy từ trong túi ra năm mươi đồng, nói:
- Chú Lục, dù là hai đồng một bánh, chú lấy cho tôi năm mươi bánh, khối đá này tôi phải chả ra.
Theo cảm giác của Tần Phong, chỉ có thể dò xét bên trong khối đá có ẩn chứa Phỉ thúy hay không thông qua màu sắc thể hiện bên ngoài của nó, nhưng vị trí và phân bố bên trong của Phỉ thúy, hắn lại hoàn toàn không biết gì cả.
Khối đá Đạt mộc khảm lão khanh này, khắp bề mặt trải các màu sắc khác nhau, Tần Phong cũng không biết nên hạ dao từ chỗ nào, để không làm hỏng Phỉ thúy bên trong, hắn chỉ có thể sát vỏ ngoài từng chút một
- Vậy là đúng rồi, cậu đợi nhé, tôi đi lấy bánh mài cho cậu.
Nghe Tần Phong nói xong, lão già vẻ mặt hài lòng đi ra, còn Tần Phong lúc này mới phát hiện thì ra bánh mài bên cạnh máy cắt đá đều đã được lão già thu lại rồi.
Không lâu sau, chú Lục mang hai hộp bánh mài ra đặt lên máy cắt đá, nói:
- Tiểu tử, dùng thoải mái nhé, không đủ lại lấy tiếp.
Tần Phong gật gật đầu, chẳng buồn so đo với lão già, lắp bánh mài vào máy mài, bắt đầu mài theo góc khối đá.
- Tần Phong lại bắt đầu giải đá rồi.
Khi tiếng máy mài vừa vang lên, cả chục ánh mắt đều chăm chú nhìn lại, nhưng thấy người giải đá vẫn là Tần Phong, người quay lại xem không nhiều nữa.
Tần Phong một ngày giải hơn mười khối đá, người khác cũng không thể không làm gì chỉ ngồi xem anh ta giải đá chứ? Hơn nữa xem Tần Phong chỉ phí thời giờ, vì cả ngày hôm nay hắn chưa hề thắng khối nào.
Đừng nói người ngoài, ngay cả Chu Khải và Hoàng Bính Dư cũng đang đứng ngáp dài bên cạnh, hai người họ thấy, Tần Phong là đệ nhất xui xẻo, đừng mơ giải ra được Phỉ thúy.
Vỏ đá Phỉ thúy của xưởng Đạt Mộc Khảm dầy thật đấy.
Tần Phong liên tiếp thay hai bánh mài mới sát ra vỏ đá, tuy vẫn chưa ra Phỉ thúy nhưng kết tinh thạch anh mờ mờ bên trong lại cho thấy đây rõ ràng là khối đá thô Phỉ thúy.
Mọi người đều biết, Phỉ thúy thực ra là một loại khoáng sản, nhưng trong môi trường địa lý đặc biệt như nhiệt độ trung bình thấp hoặc khí áp cao chuyển hóa thành sắc thái tinh khiết đẹp đẽ đó.
Đi kèm với Phỉ thúy thường là những khoáng chất chưa biến đổi thành Phỉ thúy như thạch anh.
Thông thường, khối đá có xuất hiện vệt sương, khả năng có Phỉ thúy rất lớn, dĩ nhiên, vệt sương đó nếu lẫn với Phỉ thúy cũng có ảnh hưởng rất lớn đến chất lượng Phỉ thúy.
- Ồ, có sương? Đây thật sự là một khối đá thô Phỉ thúy hả?
Đang trò chuyện với Lê Vĩnh Càn, Hoàng Bính Dư vô tình nhìn thoáng qua khối đá, không khỏi mở to mắt
- Đương nhiên là đá thô Phỉ thúy, nếu không, tôi lấy khối đá bán kèm này làm gì?
Tần Phong bĩu môi, nhưng hắn vừa mở miệng, bụi và bột đá liền bay thẳng vào miệng, vội vàng ngậm chặt miệng lại, tiếp đó lại càng ra sức hơn nữa, khối đá hơn một trăm cân này không biết phải sát đến bao giờ mới ra.
- Vệt sương này hình như còn lộ ra mầu nữa?
Lê Vĩnh Càn cũng đã đi tới, đứng bên cạnh quan sát một lúc, bỗng nhiên nói:
- Tần Phong, động tác của cậu nhẹ một chút, tôi lấy nước rửa mặt sát đi một chút, phải nhẹ một chút, tôi nghi phía dưới có Phỉ thúy.
Nếu chọn trình độ đánh cược đá Phỉ thúy thô, Tần Phong vượt xa Lê Vĩnh Càn, nhưng khi giải đá, Tần Phong lại thua xa Lê Vĩnh Càn, Lê Vĩnh Càn lần đầu đến Myanma chính là do người ta bỏ ra số tiền lớn mời anh ta làm giải đá sư phụ.
Những thể kết tinh dạng sương ấy không thể nào có màu sắc gì được, cho nên Lê Vĩnh Càn đoán có lẽ là màu sắc của Phỉ thúy phía dưới chiếu ra, mới tạo ra ảo giác đó.
Lê Vĩnh Càn nói như vậy, Tần Phong cũng không để ý bột đá bốn xung quanh nữa, nhìn chằm chằm vào mặt sát ra đó, quả nhiên, những hạt kết tinh vốn có màu trắng tựa hồ có một chút màu hồng.
Sau khi rửa mặt sát, màu hồng đó càng trở nên rõ rệt hơn nữa, mà còn chiếu đến mức mặt Tần Phong cũng trở nên hồng rực, khiến Tần Phong và Lê Vĩnh Càn đều mở to mắt nhìn.
- Đây là loại Phỉ thúy gì?
Tần Phong ngừng lại, ngẩng đầu nhìn Lê Vĩnh Càn nói:
- Lão Lê, chẳng lẽ là hồng phỉ? Nhưng màu sắc này cũng hơi tươi quá nhỉ?
Cầm tới một cái đèn pin, để nó sát lại mặt sát, ngay lập tức một vầng sáng từ cái mặt gồ ghề chiếu hắt ra ngoài, trong ánh nắng buổi chiều, màu đỏ đó có chút chói mắt.
- Sao cậu lại dừng lại? Hồng phỉ lục thúy cũng đều là một loại màu sắc của Phỉ thúy thôi.
Có lẽ nếu tiếp tục sát thêm vào bên trong một ngón tay nữa, Phỉ thúy bên trong sẽ hiện rõ ra, nhưng Tần Phong lại ngừng lại, khiến Lê Vĩnh Càn sốt ruột đến mức hận không thể giật lấy máy mài trong tay hắn mà tiếp tục sát
- Hồng phỉ lục thúy, hóa ra là có như vậy…
Tần Phong gật gật đầu, xối rửa và thay bánh mài xong lại bắt đầu mài, nhưng trong lòng hắn đang nghĩ, nếu trong khối đá này không chỉ có hai màu đỏ và xanh xem lúc ấy Lê Vĩnh Càn giải thích thế nào.
Đã lộ ra màu sắc, Phỉ thúy có lẽ đã ở rất gần mặt sát rồi. Tần Phong lúc này không giám cẩu thả, dùng hai tay nắm chặt máy mài, từng chút từng chút mài sâu vào trong, chỉ sợ dùng sức nhiều một chút sẽ làm tổn hại đến ngọc bên trong
Còn Lê Vĩnh Càn và Hoàng Bính Dư, một người tưới nước lên mặt sát, một người mở to mắt xem chà đá, bụi đá bay đầy mí mắt cũng không dám chớp một cái
- Dừng lại, mau dừng lại…
Hoàng Bính Dư bỗng kêu lên, thu hút một loạt ánh mắt nghi hoặc, không có lẽ bên đó đánh cược thắng rồi?
- Hồng phỉ, quả nhiên là hồng phỉ!
Mọi người đoán không sai, sau khi Hoàng Bính Dư vừa hô dừng, Lê Vĩnh Càn cũng quẳng ống nước đang cầm đi, cả người như đổ cả lên khối đá vuông chằn chặn ấy.
- Thắng cược rồi?
- Chắc vậy, đi, xem xem…
- Thắng thật rồi à?
Mười khối đá thắng được một khối, là may mắn hay không đây?
Cử động của Lê Vĩnh Càn khiến mọi người không còn nghi ngờ gì nữa, khối đá Tần Phong cắt chắc là có Phỉ thúy rồi, những ông chủ đang tản mát khắp các quầy hàng trong khu buôn bán lũ lượt tụ tập tới bên máy cắt đá
Chỉ có điều lúc này Lê Vĩnh Càn giống như đã phát rồ, nhào lên khối đá thế nào cũng không chịu tránh ra, người tụ tập lại nhìn không thấy biểu hiện của mặt sát, không khỏi có chút sốt ruột
- Này, Vĩnh Càn, đừng chắn lối nữa, cho mọi người xem với.
Người trong lòng đang phức tạp nhất lúc này chắc chắn là Tạ Kim Bảo, đã tặng kèm khối đá này, y không thể nào nghĩ rằng, khối đá vứt lăn lóc ở nhà mấy năm làm ghế ngồi lại có thể có Phỉ thúy thật.
Lê Vĩnh Càn quay đầu lại, nói năng lộn xộn:
- Tạ…Tạ đại ca, thắng…thắng rồi!
- Tôi biết là thắng rồi, nhưng cậu cũng phải để tôi xem với chứ, ra Phỉ thúy xanh rồi ư?
Tạ Kim Bảolay người đối phương một chút, Lê Vĩnh Càn cũng được xem là người nổi tiếng ở Dương Mỹ, lần này sao có thể mất bình tĩnh như vậy chứ?
Lê Vĩnh Càn hít một hơi sau, lắc đầu nói:
- Không, không ra Phỉ thúy xanh.
- Không ra Phỉ thúy xanh thì cậu hét cái gì ghê vậy?
Nghe Lê Vĩnh Càn nói xong, những người quay lại xem đều lộ vẻ khinh thường, trong mỗi cuộc đánh cược đá, Phỉ thúy thường thấy nhất ngoài các loại màu xanh với tính chất khác nhau ra, còn có một loại là Phỉ thúy không màu.
Loại Phỉ thúy không màu này, cho dù là trong vô cùng, nhưng do không có màu sắc, nhìn gần giống như thủy tinh, không được người tiêu dùng và nhà kinh doanh đá quý hoan nghênh bao nhiêu, cho dù đạt được đến mức trong như pha lê thì giá trị cũng không cao lắm.
Cho nên Lê Vĩnh Càn vừa nói không có Phỉ thúy xanh, người xem xung quanh ngay lập tức mất hứng, một vài người thậm chí còn quay lưng chuẩn bị tiếp tục đi xem đá.
- Không ra Phỉ thúy xanh, ra…ra hồng phỉ rồi!
Có lẽ do quá kích động, hơi thở vẫn chưa trở lại bình thường, phải phất gần mười giây mới nói được một câu hoàn chỉnh, nhưng câu nói này của anh ta vừa nói ra, người vừa bước ra, lập tức dừng ngay lại
- Hồng phỉ? Chất lượng thế nào?
Đám đông xao động hẳn lên, màu đỏ là phỉ, màu xanh là thúy, phỉ thậm chí còn đứng trước thúy, có thể thấy màu đỏ cũng không phải là sự tồn tại vô nghĩa.
Ngược lại, giá trị của hồng phỉ còn rất cao, điều kiện hình thành của hồng phỉ còn hà khắc hơn lục thúy, hơn nữa tạp chất nhiều, cho nên trong đánh cược đá, chỉ cần hồng phỉ phẩm chất đủ cao đều có thể bán với giá trên trời.
- Thủy đầu rất tốt, ít nhất cũng đạt đến loại băng thượng hạng, là loại hồng phỉ thượng hạng!
Lê Vĩnh Càn lúc này vẫn chưa nén được cơn kích động trong lòng, anh ta làm chạm trổ hơn mười năm trong ngành ngọc thạch, Phỉ thúy qua tay không dưới ngàn vạn, nhưng cái sắc đỏ lộ ra dưới mặt sát ấy, lại làm cho anh ta không thể bình tĩnh được.
Tuy chỗ sát rất nhỏ, hồng phỉ lộ ra cũng không nhiều, nhưng Lê Vĩnh Càn có thể đoán được, hồng phỉ phía dưới nhất định là loại thượng hạng, màu sắc loang loáng nước khiến tim anh ta như muốn say.
- Hồng phỉ loại băng? là thật hay giả thế?
- Thắng…thắng lớn rồi!
- Lão Lê, cậu tránh ra đi, cho chúng tôi nhìn một cái…
Nghe thấy câu nói ấy của Lê Vĩnh Càn, tất cả mọi người có mặt đều không kìm được dồn cả về phía trước, muốn tận mắt nhìn thấy loại hồng phỉ loại băngLê Vĩnh Càn vừa nói
Phải biết rằng, Phỉ thúy xanh thì quý nhưng hồng phỉ mới hiếm, ngoại trừ màu xanh đế vương thượng hạng ra, so với Phỉ thúy cùng loại, giá của hồng phỉ vẫn cao hơn Phỉ thúy xanh
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận