Lê Vĩnh Càn đang ôm lấy khối đá cầm đèn pin xem xét bỗng kêu lên:
- Ai kéo quần tôi thế? Ui da, tôi tránh ra là được chứ gì?
Lúc này bốn năm người vây kín xung quanh khối đá, Lê Vĩnh Càn cũng không biết là ai ra tay, lếch thếch chen ra từ đám đông, hai tay vẫn giữ trên thắt lưng
- Không phải là một khối đá hồng phỉ hay sao, làm cái gì vậy chứ?
Còn về Tần Phong, sớm đã bị đám đông chèn ra ngoài, nhìn đám người đó, lẩm bẩm nói:
- Nhìn bộ dạng này, chẳng lẽ trước kia chưa từng có ai cắt ra hồng phỉ?
Chỉ có Tần Phong hiểu rõ, Phỉ thúy trong khối đá này hoàn toàn không chỉ có một màu đỏ, lúc này mới chỉ ra một màu mà đã khiến đám đông điên cuồng thế này, nếu giải ra hết, thì cảnh tượng e là sẽ càng thêm hỗn loạn.
- Đương nhiên đến mức đó rồi, Tần Phong, khối hồng phỉ đó chất lượng rất cao.
Lê Vĩnh Càn vừa chen ra khỏi đám đông nghe thấy lời Tần Phong nghiêm túc nói:
- Ông chủ, cái khác tôi mặc kệ, khối đá hồng phỉ này, cậu nhất định phải giao cho tôi sáng tạo và chạm trổ, bốn…bốn phần mười cổ phần ấy, tôi có thể lấy ít đi một chút cũng được.
- Vì một khối đá, ngay cả cổ phần cũng không cần?
Tần Phong nhìn Lê Vĩnh Càn nói:
- Lão Lê, anh không bị sốt đấy chứ?
- Ông chủ, là cậu không biết sự hiếm có của hồng phỉ, đặc biệt sự hiếm thấy của hồng phỉ thượng hạng đấy thôi
Lê Vĩnh Càn lắc lắc đầu nói:
- Tôi làm nghề chạm trổ Phỉ thúy cũng gần mười lăm năm rồi, có thể nói đã từng thấy mọi loại Phỉ thúy, ngay cả Phỉ thúy xanh đế vương trước kia tôi cũng chính tay làm một cái mặt
Lê Vĩnh Càn thở dài, nói tiếp:
Nhưng riêng hồng phỉ thượng hạng, cho tới bây giờ tôi chưa từng cầm qua, vì hơn mười năm nay, chưa có ai đánh cược ra nguyên liệu hồng phỉ thượng hạng, ngoài phố cũng chưa từng xuất hiện loại trang sức thế này.
Lê Vĩnh Càn sở dĩ thiết tha như vậy bởi vì là bậc thầy trong công nghệ chạm trổ Phỉ thúy, nhìn thấy Phỉ thúy thượng hạng cũng giống như cao thủ võ lâm nhìn thấy bí kíp sẽ thấy ngứa ngáy không chịu được
Hơn nữa, Phỉ thúy trạm trổ từ hồng phỉ thượng hạng, gần mấy chục năm gần như không có, tin rằng nhất định có thể có thành tựu xuất sắc trong thế giới đá quý, điều này cũng gián tiếp nâng cao sức ảnh hưởng của người làm ra nó.
Cho nên Lê Vĩnh Càn thà giảm bớt cổ phần của mình cũng muốn giành quyền chế tác khối Phỉ thúy này, nếu thật sự có thể làm được một tác phẩm truyền thế, danh tiếng đem lại cho Lê Vĩnh Càn không tiền bạc nào có thể thay thế.
- Được, lão Lê, anh yên tâm, khối đá này sẽ giao cho anh.
Nghe Lê Vĩnh Càn nói xong, Tần Phong cũng có chút ngứa tay, nói về tay nghề mài ngọc, hắn chưa chắc đã kém hơn Lê Vĩnh Càn
Nhưng muốn mài giũa được một sản phẩm đặc biệt cần hoàn cảnh và cái tâm thật tĩnh, nghĩ lúc mình ở giữa những sạp hàng trong kinh thành, Tần Phong chỉ có thể giao khối đá này cho Lê Vĩnh Càn chế tác.
- Được, ông chủ, ông yên tâm đi, tôi nhất định sẽ chế tác ra thứ hàng cao cấp truyền thế.
Được Tần Phong trả lời, Lê Vĩnh Càn phấn chấn không thôi, nhìn đám người vây xung quanh máy cắt đá, hận không thể đá văng từng người đi, lấy nguyên liệu ra để mang đi thiết kế bản vẽ chế tác
Nhưng Lê Vĩnh Càn cũng có thể hiểu được những người này sau khi nghe đến hồng phỉ thượng hàng, cái cảm xúc muốn được tận mắt nhìn thấy một lần ấy, sau khi suy nghĩ một chút Lê Vĩnh Càn chạy đến bên Chú Lục mượn một cái loa phóng thanh.
- Thưa các ông chủ, nguyên liệu mới sát ra một chút, bên trong thế nào còn chưa rõ…
Cầm loa phóng thanh, Lê Vĩnh Càn lớn tiếng hô:
- Mọi người xin hãy nhường sang một bên, để ông chủ Tần tiếp tục giải đá.
Sau khi tiếng của Lê Vĩnh Càn truyền đi từ loa phóng thanh, những âm thanh ầm ĩ trong đám đông đã lắng xuống. Khối đá có tốt hơn nữa, rốt cuộc cũng đâu phải là của mình
- Ông chủ Tần, khối đá này không được giải tiếp nữa
Người trước đó muốn bỏ ra một trăm ngàn tệ mua khối đá của Tần Phong, thương nhân Hồng KôngNgụy Đạt Hoành lại đứng ra, nói:
- Ông chủ Tần, tôi muốn khối đá này, bao nhiêu anh ra giá đi!
Ngụy Đạt Hoành là dân buôn bán, hơn nữa đã làm nhiều năm trong ngành buôn bán đá quý, hiển nhiên biết sự quý giá và hiếm có của hồng phỉ, cũng hiểu rõ muốn có được khối đá này, cũng đừng hòng có tâm lý lợi dụng mua rẻ, thậm chí còn rất có khả năng bị chặt chém.
Nhưng cho dù là vậy, Ngụy Đạt Hoành vẫn muốn thể hiện ý muốn mua với Tần Phong, bởi bì khối đá hồng phỉ này chỉ cần làm ra vài cái vòng tay, thì ngay cả loại vòng tay huyết ngọc từ ngọc mềm nếu so sánh về giá cả cũng không thể nào bì kịp
Cái gọi là vòng tay huyết ngọc, là chỉ loại vòng tay được mài từ ngọc thạch màu đỏ do vùng cao nguyên tuyết trắng Tây Tạng, tục gọi là huyết ngọc cao nguyên, vì màu sắc đỏ thẫm của nó mà có tên là vòng tay huyết ngọc
Loại ngọc này rất đắt, cũng rất ít thấy trên thị trường, chỉ thấy ghi chép và giới thiệu về nó trong tư liệu lịch sử thời Thổ Phiên, trong danh mục quà tặng khi Tùng Tán Can Bố cưới công chúa Văn Thành
Một loại huyết ngọc khác lại khiến người ta cảm thấy có chút kinh khiếp, nó không chỉ riêng một loại ngọc nào, mà là chỉ loại ngọc đã bị máu thấm vào, cho dù là bạch ngọc hay hoàng ngọc chỉ cần từng bị thấm máu đều là huyết ngọc.
Sự hình thành của loại ngọc này, có liên quan đến thi thể, khi chôn cất, đồ ngọc bị nhét vào miệng người chết, nếu người vừa chết, một hơi sẽ nuốt đồ ngọc đó xuống đi vào huyết quản, dày đặc trong đó, lâu đến nghìn năm, tử huyết thấm nhuộm, tơ máu tiến thẳng vào tâm ngọc, biến thành huyết ngọc lộng lẫy
Huyết ngọc được định giá dựa trên phẩm chất, ít thì vài nghìn, nhiều có đến cả triệu. Vì thế gian thương cũng dùng mánh khóe nhân tạo để làm giả huyết ngọc. Họ đem ngọc nhét vào mồm chó, rồi bịt kín mồm lại, con chó bị giết đi, đem chôn dưới đất, mấy chục năm sau đào lên là có thể có được huyết ngọc.
Dĩ nhiên, bất luận là máu người hay máu chó, đều rất thông linh, huyết ngọc chó có nỗi oán hận bên trong, không tốt với người mang nó.
Hiện nay còn có một loại huyết ngọc loại thượng đẳng, đặt dưới da con cừu con, để máu thấm vào bên trong ngọc, vài năm sau lấy ra, loại ngọc này cũng rất đắt, hơn nữa còn rất ít thấy trên phố.
Các loại ngọc nói đến phía trên đại bộ phận đều là do con người tạo ra, hơn nữa còn nhiễm máu tươi, những vật phẩm loại này chỉ lưu truyền trong tay những người sưu tầm ngọc, người có tiền thật sự, thông thường sẽ không mua.
Nhưng đồ trăng sức làm từ hồng phỉ thượng hạng là hoàn toàn tự nhiên, màu sắc tuyệt đẹp của nó còn hơn cả huyết ngọc nhân tạo
Không nói cá nhân, ngay cả cửa hiệu đá quý cũng có thể có đồ trang sức bằng hồng phỉ thượng hạng, có thể dùng làm “chấn điếm chi bảo”, đây cũng chính là nguyên nhân khiến Ngụy Đạt Hoành không tiếc vốn muốn mua.
- Ông chủ Ngụy, ngọc liệu của tôi không bán đâu.
Thấy xung quanh vẫn còn rất nhiều người, đều có vẻ muốn mua, Tần Phong cao giọng nói:
- Tôi có hiệu ngọc thạch riêng, tất cả Phỉ thúy lấy được sẽ ưu tiên cung ứng cho cửa hiệu của mình, thực xin lỗi các vị.
Mặc dù Tần Phong đã nói rõ ý tứ của mình, nhưng đối mặt với khối đá quý giá này Ngụy Đạt Hoành không hề muốn bỏ qua chút nào, nói:
- Ông chủ Tần, muốn nguồn hàng, tôi có thể giúp đỡ cậu, nhưng khối hồng phỉ này vẫn mong cậu có thể chuyển nhượng cho tôi.
Tần Phong khởi nghiệp đến hôm nay vẫn chưa được một tháng, người biết đến tên hắn không có bao nhiêu, theo cách nghĩ của Ngụy Đạt Hoành, dùng thực lực của y cung cấp cho Tần Phong một vài nguồn hàng cũng không thành vấn đề.
- Ông chủ Ngụy, nguồn hàng của tôi, e là ông không cung cấp nổi đâu.
Nghe Ngụy Đạt Hoành nói xong, Tần Phong không nén được cười, hình thức kinh doanh của hắn đã được định sẵn sẽ trở thành kỳ tích tiêu thụ có một không hai trong ngành ngọc thạch.
Cho nên chỉ dựa vào Ngụy Đạt Hoành, e dẫu có chuyển hết trang sức trong tiệm của y sang, cũng khó duy trì được đến hai tuần
- Ông chủ Tần, ông xem thường Ngụy Đạt Hoành tôi ư?
Là một thương nhân Hồng Kông, ở nội địa những năm chín mươi, y vẫn còn cảm giác hơn người nhất định, Ngụy Đạt Hoành tỏ vẻ không thèm chấp, nói:
- Chỉ cần ông chủ Tần có thể bán được, muốn bao nhiêu hàng Ngụy mỗ tôi đều có thể cung ứng.
Ngụy Đạt Hoành là người kinh doanh trang sức Phỉ thúy sớm nhất ở Hồng Kông, hơn nữa còn có xưởng gia công riêng, chính là những tay anh chị lâu năm trong ngành đá quý, tạm thời không thể chèn ép y được, cho nên lời Ngụy Đạt Hoành nói ra cũng vô cùng tự tin
- Có thể cung ứng bao nhiêu?
Tần Phong cười phá lên, lắc đầu nói:
- Ông chủ Ngụy, Tần mỗ khoác lác một câu nhé, ông nếu có thể cung ứng đồ trang sức Phỉ thúy cho cửa hiệu của Tần Phong tôi trong ba tháng, khối đá này sẽ bán cho ông, thế nào?
- Lời nói này của ông chủ Tần là thật chứ?
Ngụy Đạt Hoành lộ vẻ vui mừng, hỏi:
- Không biết cửa hiệu của ông chủ Tần ba tháng cần bao nhiêu Phỉ thúy thành phẩm?
- Tôi tính chút nhé.
Tần Phong vẫn chưa tính tỉ mỉ, bấm ngón tay tính một lúc mới nói:
- Cửa hiệu đó của tôi chỉ bán trang sức cao cấp bán giá trên một trăm ngàn, một tuần cần lượng hàng khoảng bốn triệu tệ…
Một tháng là mười sáu triệu, ba tháng là năm mươi triệucó lẽ đủ. Ông chủ Ngụy, nếu ông có thể cung cấp lượng hàng nhiều như vậy, khối hồng phỉ này có phải có thể nượng cho ông rồi không?
- Ba tháng, bán…năm…năm triệu tệ?
Từ lúc Tần Phong bấm ngón tay tính toán, Ngụy Đạt Hoành đã nghe đến tròn xoe mắt, đến lúc Tần Phong nói ra, vẻ mặt tràn đầy tức giận, bất mãn nói:
- Ông chủ Tần không muốn bán khối đá thì thôi, cần gì phải đùa giỡn tôi?
- Đúng vậy, ba tháng bán năm triệu tệ? ông cho rằng cửa hiệu mở trên đại lộ Champs Elysees sao?
Ngụy Đạt Hoành vừa dứt lời, trong đám đông cũng vang lên tiếng châm biếm. Trong đám đông, ngoại trừ thương nhân buôn bán đá thô, đại bộ phần đều là thương gia đá quý mở cửa hiệu, đối với thị trường Phỉ thúy đương nhiên nắm rõ như lòng bàn tay.
Theo tình hình trước mắt, mỗi cửa hiệu mỗi tháng có thể bán hơn triệu tệ đã là buôn bán phát đạt lắm rồi, Tần Phong nói mười sáu triệu tệ, quả thật là chuyện chỉ có trong truyện kể của nàng Xê- hê- ra-dát
- Đùa giỡn? Sao như thế được?
Tần Phong nghe vậy mỉm cười nói:
- Cửa hiệu của tôimở trong Phan gia viên ở Bắc Kinh, các vị nếu không tin hoàn toàn có thể tới xem, nếu có một chữ nào giả dối, các vị có thể đập vỡ bảng hiệu của Tần Phong tôi…
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận